Từ xưa, “Thơ” cùng “Trà” y hệt như hai người các bạn tâm giao, với mọi người trong nhà trên hầu như văn đàn, cũng như trong rất nhiều trà cuộc. Chén “Trà” là một trong những phần cảm xúc của câu “Thơ” cùng câu “Thơ” cũng tăng lên hương vị của chén “Trà”. Mẫu thú uống trà, ngâm thơ, từ khóa lâu đã thành một đường nét văn hóa truyền thống vừa thanh tao, vừa xứng đáng quý vào đời sống tâm hồn tín đồ Việt. Để thêm phần mùi vị cho trà Thái Nguyên, Mộc Liên Trà xin được ra mắt một số câu thơ tuyệt về trà trường đoản cú cổ mang đến nay. Mong muốn những câu thơ này sẽ góp phần làm tăng thêm hương vị trà của chúng tôi.

Bạn đang xem: Thơ về chè thái nguyên

Bán dạ tam quẹt tửu,

Bình minh số trản trà.

Nhất nhật cứ như thử.

Xem thêm: Các Mẫu Visa Đi Nhật Bản - Mẫu Đơn Xin Gia Hạn Visa Ở Nhật Bản

Lương y bất đáo gia

(tạm dịch:

Nửa đêm cha chén rượu

Bình mình mấy chén bát trà.

Mỗi ngày cứ như vậy,

Thầy dung dịch chẳng thăm nhà)

(Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác)

Uống trà trong nắng nóng sớm

Vườn tâm đầy mùi hương hoa

(Viên Ngộ)

Hàn dạ khách lai trà đương tửu

Trực lô thang giá thành hỏa sơ hồng

(tạm dịch

Đêm lạnh khách viếng thăm trà cụ rượu

Bếp lò đun nước lửa vẫn hồng)

(Đỗ Lỗi)

Tiễn chân ai cách đường xa

Miệng cười đưa một bình trà tặng ngay nhau

(Viên Chiếu)

Khi trà siêng năm cha chén

Khi Kiều lẩy một đôi câu

(Nguyễn Khuyến)

Khi hương sớm dịp trà trưa

Bàn lan điểm nước đường tơ họa đàm

(Nguyễn Du)

Sương mai lịm sương trà

Gió rét mướt vuốt tờ hoa

Nhè nhẹ tay nâng bút

Nghe lòng rộn âm ba

(Tuệ Sỹ)

Làng xưa như mộng vào ngần

Can qua không dứt, im phần mừng thay

Bao giờ đồng hồ lều cỏ núi mây

Pha trà nước suối, gối say đá mềm

(Nguyễn Trãi)

Nhẹ nâng một chén trà Thiền

Bình trung tâm nhìn khói ưu phiền thoảng bay

Cuộc đời một giấc mộng say

Trăm năm chú ý lại… bắt đầu hay… Vô thường!

(Thiện Hùng)

Nhấp ngụm trà thơm khà một tiếng

Trăng đá quý rớt xuống đáy ly nghiêng

(Đặng Phương Mai)

Hương trà chưa cạn bát hàn ôn

Thuyền vẫn buông theo giờ sóng dồn

Ngắm vợi mây thu ùn phương diện biển

Gác chuông thành cổ ứ đọng hoàng hôn

(Quách Tấn)

*

Thèm lâu nay nay một ngụm trà

Ngóng fan tri kỷ tận nơi xa

Hương trà xứ ấy lòng còn lắng

Dẫu bao gồm bao xuân vị chẳng nhòa

(Đăng Học)

Nhặt chút hương thơm tĩnh lặng

Hãm tầm thường trà vô vi

Cùng cảo thơm thi bút

Mời bạn bè cố tri

(Mai Quang)

Để uống trà thơm bên gốc bách

Rửa chén hàng ngày trong suối tiên.

(Thái Bá Tân)

Mỗi sớm pha nóng trà

Niềm vui mang lại chật nhà

Hương bốn mùa gói lại

Gửi tặng ngay người đường xa.

(Phạm Thuận Thành)

Thơm, thơm, thơm tự bàn tay

Hương như thế nào của đất, của cây, của người

Chắt vào gió, nắng, mưa trời

Đi qua lửa đỏ một đời mang lại nhau

(Nguyễn Bá Thắng)

Ví không sánh chát trường đoản cú xanh tóc

Đâu dễ dàng dư hương thơm đến bội nghĩa đầu

Trăm tuổi người đi trà sinh hoạt lại

Khói sương lãng đãng để bền lâu

(Hoàng Năng Trọng)

Nước trà tươi rót xoàn mơ

Đôi khi hạnh phúc đơn sơ vô cùng

(Nguyễn Duy)

Chọn hương trà làm khăn choàng cổ

Nên yêu đương ai thơm ngạt ngào trọn đời

(Nguyễn Đức Hạnh)

Cùng em nâng chén bát trà hương

Khi ngày bắt đầu chớm khói sương mịt mờ

Trăm năm thu ngắn một giờ

An vui niềm hạnh phúc bên bờ thần tiên

 (Tràm Cà Mau)

Chén trà trên nhị tay

Chánh niệm dưng tròn đầy

Thân và trung khu an trú

Bây giờ cùng ở đây

(Thi kệ Thiền Trà)

Qua đêm phiền não tan rồi

Ấm ly trà mau chóng ta ngồi cùng với ta

Hiên xung quanh vài giọt sương sa

Tan trên chồi biếc chan hòa nắng và nóng mai

(Trần Ngọc Tuấn)

Ai xuất xắc trong một tách bóc trà

Có hồ nước sen ngát mượt mà dâng hương

(Thích Tánh Tuệ)

Chè đọt đã kỳ điểm lá ba

Giọt sương lách tách cửa song nhòa

Thơ ngồi xuyên suốt buổi không ra tứ

Cháu đã đun tràn nóng nước pha

(Yến Lan)

Nhà lá đơn sơ

Tấm lòng rộng lớn mở

Nồi cơm trắng nấu dở

Bát nước trà xanh

Ngồi vui đề cập chuyện trung ương tình mặt nhau

(Hoàng Trung Thông)

Em như búp trà nhỏ

Ta củi lửa thêm hương

Đông về giăng sương trắng

Bên em, lạc cung đường

(Dương Đăng)