Khương tè Lương chỉ cảm thấy toàn bộ cơ thể nóng rực, cô ko còn lưu ý đến chuyện gì nữa cơ mà cứ tiếp tục tấn công.

Bạn đang xem: Vợ yêu ngọt ngào của boss

“Đừng vội, tôi cho em...” Tần Tống bị Khương đái Lương bò lên trên người nên cảm thấy hơi ngứa ngáy khó chịu ngáy, cho nên vì thế hắn lật fan lại, đè lên cơ thể cô, ngậm chặt bờ môi mềm mại của cô, hơi sử dụng sức ở vị trí thân dưới rồi lập cập tiến vào phía bên trong Khương đái Lương.Chỉ trong nháy mắt, sự mộng mị của cô đột biến mất. “A! Đau quá!”. Khương tiểu Lương chưa từng làm chuyện đó, trước đó chưa từng biết cảm hứng bị dị vật đâm mạnh vào trong phải đau tới cả cong người lại, nước mắt cũng tuôn ra, hai tay bấu chặt mồi nhử vai người đàn ông, móng tay chui vào da giết hắn, còn lại trên kia một dấu bầm tím rõ ràng. Nhưng mà Tần Tống không hề cảm thấy nhức đớn, hôm nay hắn vẫn ngơ ngác, gương mặt hiện ra vẻ kinh ngạc, hắn chú ý Khương tè Lương với góc nhìn không thể tin nổi. “Cô...!Cô vẫn là...” hai từ “còn trinh” này hắn không nói ra nhưng nhìn biểu cảm nhức đớn, tủi thân của Khương tè Lương cũng đủ mang đến hắn hiểu hết phần đông chuyện. Mặc dù nhiên, trong trái tim hắn bỗng có chút vui sướng, hắn băn khoăn vì sao tuy nhiên cũng không có tâm trạng để suy nghĩ. Tân Tống lại đè lên trên Khương tiểu Lương, hôn từng chút, từng chút lên đông đảo giọt nước mắt đã trào ra của cô, âm thanh phát ra ngày dần dịu dàng, “Ngoan, chớ sợ, buông lỏng ra, tin tôi đi, có một lát thôi sẽ không còn thấy đau nữa.” giọng nói hơi khàn khàn của hắn như bao gồm sức hút chí mạng, vốn dĩ đang rất căng thẳng mệt mỏi nhưng sau khi nghe lời hắn thốt ra, Khương đái Lương dần dần thả lỏng.Tay của Tần Tống không hoàn thành mơn trớn thân thể cô, hắn thường xuyên trêu chọc cô, góp cô quên đi những đau đớn phía thân dưới, khiến cô đắm ngập trong sự nóng áp, quyến rũ mà hắn tạo ra hắn. Từ từ, cảm giác gian khổ hoàn toàn vươn lên là mất, mà nắm vào sẽ là sự dễ chịu và thoải mái vô cùng, Khương đái Lương dường như đắm chìm trong cảm hứng này, cho dù sao cô cũng chính là lần đầu “nếm mùi”, giày vò được khoảng 30 phút liền không còn công sức của con người mà ngất. Tần Tống vẫn chưa được thoả mãn, tuy nhiên thấy người đàn bà nằm trong tâm địa mình, vì mệt nhưng hai mắt nhắm chặt, toàn thân đầy những giọt mồ hôi như vừa tắm hoàn thành vậy, Tần Tổng bỗng có chút mến tiếc, đành “rút” ra rồi ôm cô vào phòng tắm. Rửa mặt rửa sang 1 chút, hắn lại ôm cô ra ngoài, vơi nhàng đặt lên giường, nhìn tầm vóc cô chìm sâu vào giấc ngủ, khoé mồm khẽ cong lên bên cạnh đó đang phát hiển thị sự êm ả hiếm có của mình, rồi thuộc ôm cô đi ngủ. Sáng sủa sớm ngày hôm sau, Khương đái Lương bị ánh nắng làm mang lại tỉnh giấc, đôi mắt cô lim dim, vẫn đang còn chút mơ hồ, ngơ ngác quan sát chùm đèn lộng lẫy ở trên.trần nhà. “Đây......!Đây là đâu...” xoay đầu nhìn bao quanh không thấy ai, cô vạch chăn lên, thốt nhiên thấy khắp cơ thể như bị xe chui vào vậy, đau đến nỗi nhíu chặt lông mày. “Ưm......!Đau quá...” body đau mỏi khiến cô ngẩn bạn ra, trong nháy mắt, toàn album hình ảnh đêm ngày hôm qua như một bộ phim hiện lên vào đầu cô. Ánh đèn đá quý ấm, hai tín đồ trần như ngộng quấn đem nhau, hơi thở vội gáp, ấm nóng, với tiếng rên nhè nhẹ........ Từng màn từng màn hiện lên, khiến cho trái tim cô đập hết sức nhanh, đụn má và tại đỏ ứng lên, cô quan yếu tin nổi, xúc cảm vừa hổ hang ngùng lại vừa hổ hang dội lên vào lòng. Thì ra, đêm qua, đàn họ thực thụ đã làm chuyện đó rồi! Nhưng, người bọn ông cơ đâu? Anh ta đi rồi sao..... Mặc dù cô biết trên đây chỉ là việc phóng túng mang tính chất chất “tiền trao cháo múc” mà thôi, nhưng cô vẫn có cảm hứng mất mát lạ thường. Anh ta đi rồi, một lời kính chào hỏi khách hàng sáo cũng không có, tuyệt là vốn dĩ anh ta không hề muốn chào thân ái cô? Ý nghĩ này vừa nảy ra, cô mau lẹ căng thẳng, phủ nhận liên tục, nhanh lẹ ném ý suy nghĩ này ra khỏi đầu. Cô điên rồi? Sao hoàn toàn có thể có cảm xúc với một tên trai bao được chứ? lũ họ chỉ tình một đêm, chỉ tất cả thế thôi! Khương tè Lương hít một sâu một hơi, cô cố gắng không cho phiên bản thân nghĩ tới các thử viển vông, cô giơ tay nhìn đồng hồ, thấy sẽ tám giờ rồi đề nghị vội vàng ra khỏi giường, đi về phía bên tắm. Sau khi xuống khỏi giường, cô mới nhận ra phần thân dưới cực khổ vô cùng, chân không thể đứng vững, phải dựa vào giường một thời gian lâu new đỡ hơn. Cố gắng thì.....!đêm qua bọn họ sẽ làm điên loạn đến mức như thế nào chứ.....

Xem thêm: Thế Giới Đồ Ăn:Trò Chơi Nấu Ăn, Trò Chơi Nấu Ăn

Vừa nghĩ cho chuyện đó, khuôn mặt Khương tiểu Lương lại đỏ ửng lên, cô vô thức mở cửa phòng tắm.Một giây sau, cô bỗng hét to: “A...”. 7 khuôn mặt cô khi đó hiện lê vẻ vô cùng kinh hãi, cô ngơ ngác quan sát người bầy ông gồm vóc dáng cao lớn đã đứng dưới vòi sen, làn domain authority trắng tách bóc phủ lên cơ bắp rắn chắc, khắp cơ thể trần như con con từng giọt nước từ đầu anh trượt lâu năm xuống theo làn da..... Rộng nữa, rõ rang khuôn mặt của người lũ ông này giống hệt trai bao tối qua, vừa bao gồm khí chất, lại vừa khôn cùng đẹp trai! Khương tè Lương cảm thấy phiên bản thân như sắp hoá đá, chất xám trống rỗng, cô lên tiếng trong vô thức: “Anh......!Anh vẫn không đi sao?!” không ngờ cô lại đùng một phát xông vào cần Tần Tổng bỗng dưng ngẩn cả người, cơ mà anh cũng bình thản lại vô cùng nhanh. Nghe thấy lời cô nói, anh mỉm cười chú ý cô qua lớp nước, hàm răng trắng tách lộ ra, trông vừa rực rỡ lại vừa nóng áp, bí quyết nói chuyện còn tồn tại vẻ hết sức hài hước. “Mặc cho dù hôm qua họ mới chạm mặt nhau, cơ mà cô có chắc là mình muốn nghe câu trả lời ở chỗ này không? Khương tiểu Lương giật mình, vài ba giây sau new phản ứng lại, khuôn khía cạnh đỏ lên như trái cà chua, kế tiếp cô lập cập xoay bạn rồi đóng cửa rồi chạy ra khỏi nhà tắm. Về đến giường, trái tim cô vẫn đập rất táo tợn mẽ, cô quan trọng tin được chuyện gì sẽ xảy ra. Cô cứ tưởng anh ta đi rồi, mà lại hoá ra vẫn chưa...!Vì sao anh ta còn không đi chứ? 1 trù trừ vì lí bởi vì gì, nhưng mà một tín đồ chưa từng để ý đến linh tinh như Khương tiểu Lương lại có thời điểm không kiềm chế được suy nghĩ của bản thân như thế... Cuối cùng, cửa ngõ phòng tắm cũng mở, Tần Tổng mặc loại áo choàng tắm bước ra ngoài, anh sẽ định đi về phía Khương đái Lương thì chuông cửa lại vang lên. Là đồ ăn sáng Tần Tổng hotline lễ tân với lên, nhân viên phục vụ sắp xếp cẩn trọng rồi ra đi ngoài. Hắn thấy vật ăn vẫn còn đấy nóng bắt buộc quay tín đồ bước về phía giường, chú ý Khương tè Lương sẽ cuộn bản thân trốn trong chăn như một nhỏ đà điểu, anh không kìm nổi sự bi lụy cười. “Bữa sáng vẫn còn đó nóng, mau dậy ăn uống đi” các giọng nói của anh nhẹ nhàng tương tự như nắng ấm khiến cho Khương tè Lương cảm động.Một thời điểm sau, cô kìm cảm hứng ngại ngùng lại, kéo chân xuống xuống, để lộ ra đôi mắt đang chú ý về phía bàn ăn. Tuy nhiên đói lắm rồi cơ mà cô không đủ can đảm nhìn Tần Tống, chỉ đành nuốt nước miếng rồi ôm chăn chạy vào trong nhà tắm. Có lẽ rằng do hành động vừa nãy của cô quá đáng yêu nên cho dù đã tạm dừng hoạt động phòng vệ sinh lại nhưng lại cô vẫn nghe thấy giờ cười dễ chịu và thoải mái của Tần Tống ở bên ngoài, điều đó làm tại cô càng nóng hơn. Đợi cô sửa soạn kết thúc thì cũng đã mất 15 phút, Tần Tống vẫn nhẫn nại chờ ở mặt ngoài, thấy cô ra ngoài, anh kéo ghế cho cô một cách rất từ nhiên: “Đồ nạp năng lượng sắp nguội rồi, ngồi xuống đi”. Hắn nhẹ giọng, cánh tay đưa lên rất cao trông như vương trả cao quý, Khương tiểu Lương cảm xúc vô cùng thoải mái và dễ chịu khi vấn vít với anh suốt đêm qua. Cô gặm nhẹ môi dưới, bản năng không chất nhận được cô không đồng ý người lũ ông này nên chỉ có thể đành nghe theo, cứ thế bước lại gần. Bữa sớm hai fan yên lặng hưởng thụ bữa sáng, vừa lau miệng xong, Khương tiểu Lương hốt nhiên thấy Tần Tống đứng dậy, bế cô về phía giường. Khương tiểu Lương hại hãi, các giọng nói trở cần hoảng hốt: “Anh...!Anh làm những gì thể?”. Lẽ nào, vừa new cho cô ăn no chấm dứt lại muốn..... Nhưng, tất cả chỉ là vì cô nghĩ nhiều thôi, Tần Tống khá nhếch mày, vơi giọng đáp: “Bôi thuốc” "...Bôi thuốc? sứt thuốc gì cơ?” Khương tiểu Lương không hiểu nhiều gì cả, cô rối rít giữ chặt áo choàng tắm. Tần Tống không hề trả lời mà chỉ gắng lấy lọ thuốc mỡ ở đầu giường, giơ tay kéo áo choàng tắm của cô ý ra. Đầu Khương tè Lương như nổ đùng” một tiếng, cô bất chợt hiểu ra hầu hết chuyện, nhanh nhẹn giữ tay Tần Tống lại, vừa ngại ngùng vừa stress nói: “Để tôi, tôi tự sứt là được!” nhưng mà Tần Tống không chịu đựng thua, bàn tay to béo hơi dùng sức vun vạt áo dưới lên, anh hành động một bí quyết vô thuộc tự nhiên, gương mặt còn sở hữu ý mỉm cười xấu xa. “Ngại gì chứ, chưa hẳn đêm qua tôi đã cho bối đến cô nhì lần rồi sao, cái gì yêu cầu nhìn đã và đang nhìn không còn rồi, cứ thả lỏng đi, tôi nhẹ nhàng lắm”.